Diệp Thiến miết miệng, nói:

- Lời mặc dù là nói như vậy, nhưng tiền giảm bớt, chúng ta càng khó tu luyện. Với lại hiện tại Đại bá làm gia chủ, xem ra chúng ta về sau, sẽ không còn được trải qua đoạn thời gian yên ổn...

Nàng đang nói thì Diệp Long bỗng nhiên dừng bước lại.

Baát!

Một bàn tay nặng nề mà rơi vào trên mặt Diệp Thiến, rất nhanh đã hiện ra dấu ấn một bàn tay.

Là ai cho ngươi lá gan này, dám ở sau lưng chỉ trích gia chủ!

Mặt của Diệp Long trầm như nước, trừng mắt nhìn Diệp Thiến, sau đó lại trừng mắt liếc Diệp Khiêm.

Diệp Khiêm bị dọa đến thân thể lắc một cái, vội vàng nói:

Ca, chúng ta sai rồi, ngươi cũng biết, muội muội nàng nhanh mồm nhanh miệng...

Nhanh mồm nhanh miệng? Sớm tối họa từ miệng mà ra!

Diệp Long lạnh hừ một tiếng:

Vô luận Đại bá như thế nào, hiện tại hắn là gia chủ của chúng ta, là người cầm quyền cao nhất Diệp gia. Nếu như chỉ trích ngài ấy, chính là khiêu chiến quyền uy toàn gia tộc, các ngươi đã quên ba thiết luật lớn của gia tộc sao!

Hai người bị quở mắng, đều cúi đầu xuống, không dám nói lời nào.

Trong nhà này, cha mẹ lớn nhất, tiếp theo chính là đại ca.

Ca, ta sai rồi... !

Diệp Thiến bụm mặt, yếu ớt nói.

Diệp Long liếc mắt nhìn nàng, sau đó nói với Diệp Khiêm:

Về sau ta không có ở đây, ngươi tốt nhất trông coi nàng cẩn thận, đừng để một ngày đi gây họa khắp nơi!

Diệp Khiêm vội vàng đáp vâng.

Hai người bị mắng một trận, lời nói ít lại được dạy rất nhiều.

Một lát sau, ba người cùng nhau đi vào Chấp Sự Đường.

Mấy vị thiếu chủ, đây là tiền với tài nguyên tu luyện của các ngươi tháng này, cầm chắc, tu luyện cho tốt.

Quản sự Chấp sự Đường cười híp mắt nói.

Mấy người cảm thấy có chút kỳ quái, không phải giảm bớt tiền sao, như thế làm sao vui vẻ được?

Nhưng bọn hắn cũng không nghĩ nhiều, sau khi cầm túi trữ vật, liền xoay người rời đi.

Các ngươi, ngày mai có chương trình học.

Diệp Long hỏi.

Đúng vậy.

Diệp Khiêm nói:

Trước đó ba vị lão sư đều rời đi, nghe nói gia chủ hôm qua lại tìm ba người tới. Từ một điểm này có thể nhìn ra, gia chủ là người có năng lực.

Diệp Long nói:

Cho nên, bỏ đi những suy nghĩ không nên có kia, cố gắng tu luyện mới là chính đạo.

Hai người vừa đi vừa nói, bỗng nhiên, bọn hắn phát hiện Diệp Thiến đứng ngay tại chỗ, không nhúc nhích.

Thế nào?

Diệp Long hỏi.

Diệp Thiến ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy sự khó hiểu với nghi hoặc.

Nàng hai tay cầm túi trữ vật, lúc này đã mở ra.

Ta... Tiền tháng của ta, giống như đưa nhầm.

Diệp Long nhíu mày, nói:

Không phải mới nói, tiền tháng này sẽ giảm ít, có cái gì kỳ quái đâu?

Không... Không phải.

Diệp Thiến mở ra túi trữ vật:

Tiền tháng này của ta không có ít, với lại... Còn giống như nhiều hơn rất nhiều.

Cái gì?

Diệp Long với Diệp Khiêm vội vàng đi lên phía trước, nhìn một chút túi trữ vật của muội muội, lập tức mở to hai mắt nhìn.

Bọn hắn là tử đệ trực hệ, vốn dĩ mỗi tháng có năm mươi viên linh thạch, mười bình Luyện Khí đan, mười bình Gân Cốt Đan, dùng cho tu luyện thông thường, nhưng số lượng trong túi trữ vật của muội muội rõ ràng không thích hợp.

Mấy người liền mở túi của mình, phát hiện linh thạch tổng cộng có một trăm viên, Luyện Khí đan với Gân Cốt Đan cũng tăng lên gấp đôi!

Với lại, bên trong còn có nhiều thêm hai món đồ vật khác.

Một bình đan dược màu đỏ, phía trên viết ba chữ Thối Thể đan.

Còn có một viên đan dược màu trắng tròn căng, phía trên có dấu ấn, đó là một viên Tẩy Tủy Đan!

Hai món đồ này, đặc biệt là Tẩy Tủy đan, đó cũng đều là đan dược phẩm cấp cao!

Làm sao lại phát đến trên tay muội muội?

Nhất định là đưa sai.

Diệp Khiêm nói.

Nhiều tài nguyên như vậy, thấy thế nào đều không giống như cung cấp cho bọn hắn.

Chúng ta nhìn thử của mình.

Diệp Long bỗng nhiên nói.

Sau đó, hai người lần lượt mở ra túi trữ vật của mình, lập tức mở ra ngay tại chỗ.

Đều như thế!

Đây là chuyện ra sao?

Đều đưa sai rồi sao?

Ba người ngươi nhìn ta, ta xem một chút, đều từ đối phương trên mặt nhìn thấy biểu cảm nghi ngờ.

Sau khi im lặng một lát, Diệp Long khép lại túi trữ vật, trầm giọng nói:

Nhất định là sai lầm, những vật này, khẳng định là cho những người khác, chúng ta không thể nhận.

Hai người khác cũng gật đầu.

Không phải là đồ vật của mình, bọn hắn cũng sẽ không che giấu lương tâm nhận lấy.

Sau đó, ba người lần nữa trở lại Chấp Sự Đường, đưa túi trữ vật trả lại cho quản sự.

Liêu quản sự, túi này giống như không phải đồ cho chúng ta.

Diệp Long nói.

A? Phát sai?

Liêu quản sự cầm lấy túi trữ vật, nhìn kỹ một phen, lại trả lại bọn họ.

Mấy vị thiếu chủ, các ngươi thật biết nói đùa, đồ vật bên trong không sai, chính là cho các ngươi.

Liêu quản sự cười nói.

Ba người lần nữa sững sờ.

Thế nhưng là số lượng kia...

Liêu quản sự khoát tay áo, cười nói:

Các ngươi không có nhìn thấy lời nhắn của gia chủ bên trong sao?

A?

Mặt mũi của Diệp Long tràn đầy nghi hoặc, sau đó mở ra túi trữ vật, ở bên trong phát hiện một thứ khác.

Đó là một lời nhắn nho nhỏ, sau khi mở ra, một câu chữ lớn oai hùng, lộ ra trước mặt bọn hắn.

Tài nguyên bao no, tu luyện cho tốt.