Diệp Tùy Phong gật đầu, lần nữa nhô ra tinh thần lực.

Lần này danh sách, rõ ràng đã ít đi nhiều.

Dù sao vật phẩm trên Huyền cấp, cũng không phải cái gì quán lề đường, hàng bình dân.

Diệp Tùy Phong rất nhanh đã xem hết, đồ vật bên trong hoàn toàn chính xác bất phàm, trong đó có một thanh linh kiếm là cực phẩm trong Huyền cấp, tạo hình vô cùng đẹp, với lại uy lực rất mạnh, rất thích hợp con gái Diệp Hoàng của hắn.

Đúng, sau khi trở về hỏi một chút con bé thích gì, những năm này bởi vì chủ nhân cũ thân thể này quá cố chấp, cũng là khổ đứa bé này. Còn có cao cấp hơn hay không?

Diệp Tùy Phong thả ngọc giản xuống.

Còn muốn hàng cao cấp hơn?

Cốc Vạn Tâm ngơ ngẩn, Diệp Tùy Phong này có bị ấm đầu không, mở miệng cũng thật mạnh miệng!

Ngay cả bảo vật cực phẩm trong Huyền cấp, đều không thể thỏa mãn?

Nếu tiếp tục cao hơn, đó chính là bảo vật Địa cấp, thuộc về bảo vật trấn quán Vạn Bảo Các ở thành Vân Tiêu!

Hắn thật sự có nhiều tiền như vậy?

Cốc Vạn Tâm không thể không hoài nghi, Diệp gia chủ này có phải đang tìm mình trêu đùa hay không?!

Nhưng nàng nhìn dáng vẻ của người ta rất ung dung không vội, không giống như loại người nhàm chán kia

Cốc Vạn Tâm âm thầm lắc đầu, không người nào dám tuỳ tiện đắc tội Vạn Bảo Các, cho hắn nhìn cũng không sao.

Sau đó, Cốc Vạn Tâm lần nữa lấy ra một viên thẻ ngọc màu vàng óng, đưa cho Diệp Tùy Phong.

Diệp gia chủ, đây chính là bảo vật trấn quán chúng ta, nếu như ngài lại không hài lòng, vậy ta sẽ tìm biện pháp.

Cốc Vạn Tâm cố ý nói.

A, được.

Cao nhất chỉ có bảo vật Địa cấp?

Vậy trước tiên cứ như vậy đi.

Diệp Tùy Phong biểu lộ có chút thất vọng.

Mà trong lòng Cốc Vạn Tâm thì càng thêm rối tung.

Nhìn mặt mà nói chuyện là bản lãnh của nàng, nàng rõ ràng nhìn ra Diệp Tùy Phong thất vọng.

Ngài ngay cả Địa cấp cũng không thoả mãn?

Trời ạ, ta đến cùng gặp loại thổ hào gì vậy!

Lúc này, Diệp Tùy Phong đã thả thần hồn ra dò xét đi vào.

Bảo vật trấn quán đương nhiên sẽ không quá nhiều.

Đồ vật bên trong, tất cả cũng chỉ có năm kiện.

Hai quyển công pháp, hai kiện linh khí, còn có một viên đá màu xanh.

« Thương Lan Công »: Công pháp Địa cấp hạ phẩm.

« Thí Thần Cửu Kiếm »: Võ kỹ Địa cấp trung phẩm.

Một viên ngọc phù Địa cấp hạ phẩm, có thể xem như một chiếc lồng phòng ngự kiên cố.

Một đan lô Địa cấp trung phẩm, có thể tự mình sinh ra đan hỏa, có thể giúp người luyện đan càng lâu hơn.

Đồ vật có cấp độ cao nhất, lại là viên đá kia.

Tĩnh Tâm Thạch: Bảo vật Địa cấp thượng phẩm, trấn an thần hồn, có thể thúc giục hiệu suất tu luyện, phụ trợ lĩnh hội công pháp.

Diệp Tùy Phong âm thầm gật đầu, đích thật là đồ tốt.

Không còn đồ vật cao cấp hơn sao?

Diệp Tùy Phong hỏi.

Trên mặt của Cốc Vạn Tâm đã bắt đầu toát mồ hôi nói:

Thật không có, chúng ta chỉ là một phân các tương đối nhỏ, cho nên năm món đồ vật này, chính là bảo vật trấn quán.

Ừ.

Diệp Tùy Phong không cưỡng cầu nữa, hỏi:

Vậy bây giờ, chúng ta thương lượng giá cả.

Đôi mắt của Cốc Vạn Tâm sáng lên.

Cuối cùng cũng nói tới giá tiền.

Xem ra Diệp gia chủ này, thật không phải loại người tới quấy rối kia.

Ngài coi trọng món nào?

Cốc Vạn Tâm hỏi.

Diệp Tùy Phong khoát tay:

Đều nói một chút đi.

Như ngài mong muốn.

Cốc Vạn Tâm suy nghĩ rồi đáp:

Ngài biết, loại bảo vật Địa phẩm này là hàng cao cấp, cho dù là ở thành Túc, cũng là đồ vật hiếm có. « Thương Lan Công » quyển công pháp này, cần hai tỷ linh thạch. « Thí Thần Cửu Kiếm »: Mười tỷ. Ngọc bội Hồng Phúc: Một tỷ. Dược lô Thiên Cổ: 5 tỷ. Về phần Tĩnh Tâm Thạch, cần 50 tỷ viên linh thạch.

Giá cả thật cao!

Nếu như là Diệp gia trước kia mà nói, tộc nhân ăn uống ngủ nghỉ, tài nguyên tu luyện, đầu nhập cửa hàng, tài nguyên để dành các loại, chi tiêu một năm, chỉ cỡ khoảng một tỷ linh thạch.

Thu nhập hàng năm trên cơ bản cũng kém không nhiều.

Ngay cả ngọc bội Hồng Phúc rẻ nhất đều không đủ sức mua.

Trong thành Vân Tiêu, chỉ sợ chỉ có Đường gia cường đại nhất, có thể mua được một kiện bảo vật trấn quán của Vạn Bảo Các.

Nhưng nếu như Đường gia thật mua, tộc nhân bọn hắn, đoán chừng phải nắm chặt dây lưng quần sống qua ngày.

- Ngài muốn mua món nào?

Trên mặt Cốc Vạn Tâm tràn ngập chờ mong.

Năm kiện bảo vật trấn quán này, từ khi nàng đến vẫn còn tại đó, đều không có người hỏi thăm.

Nếu như nàng có thể bán ra một kiện, trích phần trăm bán hàng chính là một bút thu nhập kếch xù.

Càng quan trọng hơn chính là, có thể khiến nàng nhận được vinh dự rất lớn ở trong Chủ các ở thành Túc bên kia.

Diệp Tùy Phong sờ lên cái cằm:

- Đều lấy ra đi, ta muốn hết.

Cốc Vạn Tâm sững sờ.

Nàng một lần nữa hoài nghi lỗ tai của mình.

Dưới cái nhìn của nàng, Diệp Tùy Phong nhiều nhất là mua sắm quyển « Thương Lan Công », bởi vì nó tương đối khá là rẻ, với lại có tác dụng rất lớn đối với gia tộc hắn.

Tuyệt đối không nghĩ tới!

Hắn vậy mà toàn bộ đều muốn hết!