Trời ạ, Diệp gia vậy mà chọn ra một tên phế vật làm gia chủ!

Gia chủ mới của Diệp gia bị khí huyết phản hệ trên điển lễ, đến nay vẫn luôn hôn mê bất tỉnh!

Chuyện này trở thành trò cười lớn nhất từ trước tới nay ở thành Vân Tiêu!

Bầu trời đen như mực.

Diệp Tùy Phong tỉnh lại từ trong hỗn độn, đại não của hắn vẫn chưa kịp phản ứng.

Ta cuối cùng... Cũng thành công?

Hắn thở yếu ớt, cảm nhận được linh khí của thế giới chân thật.

Giờ khắc này, Diệp Tùy Phong muốn khóc.

Hắn vốn là thanh niên phong nhã hào hoa, có tương lai ở Lam Tinh.

Bỗng nhiên có một ngày, hắn bị một gia hỏa tên là hệ thống mạnh nhất, treo máy khóa lại, sau đó lại bắt đầu hành trình xuyên qua.

Nhưng ai biết, trong quá trình xuyên qua, xuất hiện không ít lực lượng quấy nhiễu, khiến hắn lạc mất phương hướng ở trong Hỗn Độn.

Ngay cả ý thức của hắn cũng bắt đầu mơ hồ bắt đầu.

Hắn cũng không biết trải qua bao lâu, mới cảm nhận được đã không khí tươi mới mà lâu chưa hít được.

Một ký ức khác, cuộc sống khác, đang mạnh mẽ đâm tới trong linh hồn của hắn.

Một hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Diệp Tùy Phong cũng biết tình cảnh trước mắt mình.

Chủ nhân cũ của thân thể này là gia chủ tân nhiệm của Diệp gia thành Vân Tiêu.

Nhưng hắn người gia chủ này có chút chật vật.

Bởi vì thực lực bản thân kém cỏi, bị ngoại giới trào phúng đủ điều.

Vào ngày lễ điển phong, đối thủ một mất một còn mang đến cho hắn một rương lớn tử khí huyết đan, làm lễ vật.

Khí huyết đan là đan dược tu luyện cấp thấp nhất, chỉ thích hợp với Luyện Khí sơ kỳ.

Đây là đang trực tiếp trào phúng Diệp Tùy Phong.

Chủ nhân thân thể này cũng không chịu được sóng to gió lớn, gặp loại kích thích này, trực tiếp bị chọc giận đến phun ra máu, rồi mất mạng.

Vì sao lại muốn để một tên phế nhân lên làm gia chủ?

Diệp Tùy Phong cảm thấy có chút nghi hoặc.

Sau đó, hắn kiểm tra ký ức của chủ nhân thân thể này mới phát hiện, truyền thống Diệp gia hình như có chút khác biệt với những gia tộc khác.

Gia tộc này rất đoàn kết!

Không phải bởi vì Diệp Tùy Phong có tu vi thấp, liền đối xử với hắn khác biệt, càng sẽ không xảy ra loại chuyện cẩu huyết như người hầu chà đạp chủ nhân.

Ngược lại, vì hắn là người thừa kế của mạch chính, nên ủng hộ hắn làm tới vị trí gia chủ.

Chỉ tiếc, tâm lý và năng lực chịu đựng con hàng này, quả thật rất kém cỏi.

Có chút thú vị.

Diệp Tùy Phong chỉnh lý xong ký ức hỗn tạp, mở to mắt.

Trước mắt, là một căn phòng mang màu sắc cổ xưa, trên giường mềm mại tản ra một mùi thơm, giống như dược vật dùng để điều dưỡng thân thể, bên cạnh có một nữ hài trẻ tuổi, đang ngồi ở xa nghiêm túc đọc sách.

Nữ hài này cảm nhận được động tĩnh bên cạnh, xoay đầu lại, dung mạo có bảy phần giống với Diệp Tùy Phong.

- Cha, ngươi tỉnh rồi!

Nàng chính là con gái duy nhất của Diệp Tùy Phong, tên là Diệp Hoàng, năm nay mười bốn tuổi.

Trong lòng Diệp Tùy Phong cười khổ, mình còn chưa kết hôn, đã có một cô con gái lớn như vậy.

Với lại, thê tử kiếp này của mình cũng đã mất vì khó sinh khi sinh ra Diệp Hoàng.

Ta làm cha đơn thân?

Diệp Tùy Phong cười cười, không quan trọng, sống được là được rồi.

Nhưng nụ cười này của hắn lại làm cho Diệp Hoàng kém chút rớt cả cái cằm.

Cha... Ngươi thế mà... Thế mà cười!

- A?

Diệp Tùy Phong ngẩn người, sau đó mới hồi phục lại tinh thần.

Gia hỏa này, từ sau khi để tang vợ, hắn mãi chìm trong dáng vẻ như có thâm cừu đại hận, nên mấy thứ như mỉm cười này đã từ từ biến mất bên trong từ điển của hắn.

Diệp Tùy Phong im lặng, cuộc sống mà, ai đều có chỗ khó nói, có người tiếp nhận khổ ải, sẽ trở nên mạnh mẽ.

Cười cho qua, mới là đạo lý sinh tồn!

- Keng!

Hôm nay nhiệm vụ treo máy đã hoàn thành, mời kịp thời thu lấy phần thưởng treo máy.

Bỗng nhiên, một trận âm thanh máy móc vang lên trong đầu Diệp Tùy Phong.

Hệ thống treo máy vẫn còn vận hành?

Diệp Tùy Phong giật mình.

Cái hệ thống này, chính là đồ vật hắn có được trước khi xuyên qua.

Công năng của hệ thống vô cùng đơn giản, chỉ có hai hạng mục.

Treo máy đào quáng: Đào quáng siêu cấp trong mỏ quặng, mỗi ngày có thể thu được tài nguyên tu luyện phong phú.

Treo máy tu luyện: Mỗi ngày có thể thu được tu vi một ngày.

Khi xuyên qua, hắn khởi động hai hạng mục này.

Kết quả không nghĩ tới, quá trình xuyên không xảy ra bất trắc, lâm vào Hỗn Độn.

Trong Hỗn Độn không có năm tháng, cũng không biết cúp máy bao lâu.

Diệp Tùy Phong mở ra bảng hệ thống, quyết định nhìn thử một chút phần thưởng treo máy.

Trong nháy mắt, hắn muốn nổ tung tại chỗ!

- Tiểu Hoàng, ngươi trước tiên đi ra ngoài một chút.

Diệp Hoàng ngẩn người:

- Cha, ngươi cảm thấy thế nào?

- Ra ngoài!

Giọng của Diệp Tùy Phong trở nên nghiêm khắc.

Diệp Hoàng không rõ ràng cho lắm, nhưng vẫn vô cùng nghe lời, rời khỏi phòng.

Diệp Tùy Phong chờ sau khi con gái mình rời đi, hít một hơi thật sâu, dáng vẻ hắn trở nên nghiêm túc.

Chương sau