Lãnh Chúa Toàn Dân: Binh Chủng Của Ta Biến Dị (Dịch)

Chương 1. Binh Chủng Ban Đầu, Mầm Cây Nhỏ?

Chương sau

- Ngươi... Thật là Chủ Thần?

Trong không gian u ám, Lâm Hữu nhìn pho tượng trước mắt, thoáng có chút chần chờ.

Bốn phía chìm trong một màu đen, chỉ có vị trí nơi hắn đứng là có ánh sáng duy trì.

Lâm Hữu nghĩ mãi vẫn không rõ, tại sao mình lại xuất hiện ở nơi này.

Trước đó một giây, hắn còn ngồi trước máy vi tính, cần cù chăm chỉ tăng ca, chuẩn bị làm xong nhiệm vụ tuần này.

Nhưng một giây sau, toàn bộ thế giới lại đột nhiên đổ nát, hóa thành vô số mảnh vỡ.

Sau đó, hắn đã xuất hiện ở nơi này, đứng trước pho tượng tự xưng là Chủ Thần.

Chỉ tiếc, đối với lời hỏi thăm của hắn, Chủ Thần này cũng không để ý gì tới hắn, mà dùng âm thanh vô cùng lạnh lùng, như máy móc hợp thành nói:

【 Mười ngàn thế giới sụp đổ, quay về thành một giới. 】

【 Chúc mừng ngươi, đã nhận được tư cách đi đến đại lục Nguyên Thủy. 】

【 Vì có thể mau chóng thích ứng với thế giới mới, mỗi người sẽ dựa vào cơ duyên mà nhận được một lãnh địa ban đầu, cung cấp các vị chiêu mộ binh chủng, cướp đoạt tài nguyên, phát triển thế lực. 】

【 Trong thế giới mênh mông như biển này, các ngươi không chỉ phải đối mặt với cạnh tranh vạn tộc, càng phải đối mặt với sự uy hiếp của cư dân đang trú ngụ, chờ đợi người yếu, chỉ có cái chết! 】

【 Cho nên, không ngừng tăng lên thực lực của mình, để cho bản thân trở nên mạnh mẽ hơn là điều cần thiết! 】

...

【 Bắt đầu phân chia lãnh địa dựa vào cơ duyên... 】

【 Lãnh địa phân chia đã hoàn tất, xin chuẩn bị kỹ lưỡng... 】

...

Hoa----

Hai mắt của Lâm Hữu tỏa sáng, xuất hiện một rừng rậm ven chân núi, bốn phía đều bị đại thụ ngăn trở, không nhìn thấy quang cảnh xa xa, bên tai còn có tràn ngập các loại âm thanh của côn trùng kêu như tiếng chim hát, thú hống to rõ.

Lâm Hữu bị một tiếng thú hống, làm cho chấn động đến bừng tỉnh, hai mắt hắn dần dần mở to ra.

Tình huống gì đây?

Mười ngàn thế giới sụp đổ, quay về thành một thế giới?

Là ý nói... Thế giới cũ của hắn đã biến mất? Đây không phải đang nói đùa hắn chứ?

Nhưng nếu là nói đùa, mọi việc trước mắt cũng không tránh khỏi quá chân thật rồi!

- Bốp!

Lâm Hữu hung hăng đánh một bàn tay vào trên mặt, rất đau, đau đến rát.

Mọi việc quả nhiên là thật...

Đang nghĩ ngợi, một âm thanh đột nhiên vang lên trong đầu hắn.

【 Lĩnh chủ tôn kính. 】

【 Từ giờ trở đi, ngươi có thời gian được bảo vệ bảy ngày. 】

【 Trong thời gian được bảo vệ, lãnh địa của ngươi sẽ không nhận bất cứ thương tổn gì. 】

【 Sau bảy ngày đó, vòng bảo vệ biến mất, hãy bảo vệ trung tâm lãnh địa. 】

【 Trung tâm lãnh địa là nơi sinh ra vật linh hồn của mỗi vị lĩnh chủ, một khi bị phá hư, lĩnh chủ cũng sẽ biến mất theo. 】

...

Âm thanh vừa dứt, ngay tại nơi Lâm Hữu đứng nhất thời phát ra tiếng vang ầm ầm, một cây cổ thụ được ánh sáng bao bọc vụt lên từ mặt đất, trực tiếp tăng trưởng cao đến hơn mười mét.

Đồng thời, chiều rộng mở to ra, vây lại Lâm Hữu đang đứng đó với vẻ mặt ngốc nghếch chưa hiểu gì, với cây cổ thụ ở giữa.

Tốt.....

Xem ra hắn không phải đang nằm mơ, hắn thật sự đã xuyên không...

Lâm Hữu sửng sốt rất lâu, mới bừng tỉnh từ trong rung động và kinh ngạc.

Sau khi chấp nhận sự thật, phản ứng đầu tiên của hắn không phải hoảng sợ, hoặc bối rối, ngược lại là tỉnh táo ngoài dự liệu.

Hắn lăn lộn nhiều năm ở trong xã hội như vậy, mưa to gió lớn gặp qua không ít.

Chuyện đầu tiên hắn làm, chính là nhanh chóng đi vào sâu trong gốc cây cổ thụ, được gọi là lãnh địa, cẩn thận xem xét.

Ngay sau đó, tin tức lãnh địa xuất hiện ở trước mắt hắn.

【 Tên lãnh địa: Đại Thụ Sinh Mệnh】

【 Đẳng cấp lãnh địa: cấp 1】

【 Sức bền lãnh địa: 100/ 100 】

【 Chiêu mộ binh chủng: hệ thực vật】

【 Số lượng chiêu mộ: 0/ 10 】

【 Giới thiệu lãnh địa: Đây là căn cơ giúp lĩnh chủ sinh tồn, nắm giữ các loại công năng, hạch tâm lãnh địa bị phá hư, lĩnh chủ sẽ mất mạng. 】

【 Yêu cầu thăng cấp: Vật liệu gỗ (100/ 100), gạch đá (0/ 100), ma năng (10/ 10) 】

【 Chú thích: Đặc tính lãnh địa hệ thực vật, vật liệu gỗ tự mình cung cấp. 】

...

- Đây chính là lãnh địa à?

Lâm Hữu nhìn chung quanh một vòng bốn phía, chỉ có trụ đá với đầu gỗ tạo thành rào chắn, với cây cổ thụ trước mắt hắn.

Lãnh địa ban đầu này cũng quá đơn sơ rồi.

Nếu như hắn đoán không lầm, cây đại thụ này chính là hạch tâm lãnh địa âm thanh kia vừa mới nói tới.

Nói cách khác, một khi cây đại thụ này bị phá hư, hắn cũng sẽ mất mạng theo nó.

Thật đúng là đủ tàn khốc...

Hiện tại, hắn chỉ có thời gian bảy ngày được an toàn mà thôi, nếu như không muốn chết, nhất định phải nhanh tăng lên thực lực mới được, sau đó còn phải thu thập tài liệu thăng cấp lãnh địa, gia cố rào chắn.

Nghĩ tới đây, Lâm Hữu nhanh chóng xem thông tin còn lại, rất nhanh trong góc hiện ra một dòng chữ【Khu vực trò chuyện】 hấp dẫn hắn.

Ấn vào mở xem, vậy mà tất cả đều là những người khác đang gửi tin nhắn nói chuyện phiếm!

- Trời ơi! Ta đã xuyên không!

- Đây là tình huống gì?? Có người giải thích một chút hay không?

- Hiện tại, ta rất hoảng loạn, vừa nhìn thấy một con rắn dài mấy chục mét đang bò xung quanh bên người ta.

- Hình như là thế giới cũ chúng ta không còn, mọi người được xuyên không đến thế giới này...

- A? Vậy chúng ta còn có thể đi về được sao?

- Vợ ơi, ngươi ở đâu? Ta là cột sắt, có ̉nhìn thấy ta gửi tin nhắn ta gửi không?

.............

Chương sau